THẮT NÚT MỞ NÚT

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Tấn Thành
Ngày gửi: 08h:42' 24-09-2012
Dung lượng: 40.5 KB
Số lượt tải: 8
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Tấn Thành
Ngày gửi: 08h:42' 24-09-2012
Dung lượng: 40.5 KB
Số lượt tải: 8
Số lượt thích:
0 người
“THẮT NÚT MỞ NÚT”… TRONG PHONG CÁCH DẠY
Tình huống 1:
“Ướm lời thử người”
Cô giáo dạy Sử bước vào lớp… để cặp lên bàn, đi lên một vòng, đi xuống một vòng… nhìn quanh lớp, bỗng nhiên đi xuống bàn dưới - nhìn thẳng vào mắt một học sinh đang còn loay hoay nói chuyện, cô bắt đứng lên và hỏi bằng một giọng hình sự: Cô giáo : Em có tin là tôi cho em một điểm về môn học của tôi không? Học trò : Dạ sao ah??? Cô giáo (trợn mắt): nếu bây giờ tôi không nói lý do cho em biết, nhưng tôi cho em điểm một về môn học của tôi và tìm cách cho em thôi học ở cái trường này bằng mọi giá thì em thấy thất học có là điều đáng sợ không? Học trò : Dạ… dạ.. có! Cô giáo : tốt! ngồi xuống Sau đó đi lên một vòng… rảo xuống lớp một vòng, rồi bất chợt cô nói như hét lên: Cô giáo : Này em kia, em đấy… em chứ ai mà nhìn, em đứng lên Học trò : Dạ thưa cô em … em Cô giáo : em đùa giỡn trong lớp ah? Học trò : Dạ.. dạ em xin lỗi… em Cô giáo : Em có tin là tôi sẽ cho em vào danh sách đen của lớp không? Em có tin là tôi mà chiếu cố là em chết không? (giọng vẫn đanh thép – mắt vẫn sắc lạnh cô giáo nhìn học sinh) Học sinh : Dạ, em xin lỗi, em biết lỗi rồi ah Giáo viên : em có sợ khi bị một người – đặc biệt là người trên quyền của mình “đì” em không? “Đì” cho ngóc đầu lên không nỗi không? Học sinh : Dạ có… em sợ… em xin lỗi cô Sau khi hỏi xong 2 câu hỏi và thấy lớp đã im phăng phắc, cô giáo bước lên bục giảng, quay lại nhìn lớp một vòng, sau đó ngoắt tay ra hiệu cho hai học sinh kia ngồi xuống. Cô giáo : Lớp trưởng đâu? Đứng lên cho tôi hỏi Lớp trưởng : Dạ Cô giáo : em thấy thế nào khi một cô giáo bước vào lớp mà luôn tìm cách gây học trò như tôi, đại diện cho lớp em hãy thẳng thắn trả lời em cảm thấy có sợ không? Có căng thẳng không? Lớp trưởng (lí nhí): Dạ có Cô giáo : cám ơn em! Em ngồi xuống Quay xuống nhìn lớp một vòng… Cô giáo : Các em! Tất cả những gì hôm nay cô làm, cô biết là mình đã khiến cho các em thấy không khí trở nên căng thẳng, các em cảm thấy đêu mỏi mệt và sợ hãi. Thế nhưng các em hãy nhớ, mọi nỗi sợ về điểm kém, sợ bị “đì”, bị áp lực vì thất học… cô cam đoan dù có cộng lại đến 100 lần lớp này cũng không thể sánh được bằng nỗi sợ của chiến tranh thế giới lần thư 2, vì khi chiến tranh nổ ra, học sinh không thể an ổn ngồi học, sinh viên phải bỏ lớp ra mặt trận, cô giáo có khi phải vứt phấn để cầm súng đi đánh giặc… Thế nên tất cả những nỗi sợ của các em dù có lớn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể bằng nỗi sợ chiến tranh… Và bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu học bài: CHIẾN TRANH THẾ GIỚI LẦN THỨ 2. Cám ơn các em đã hợp tác cùng cô trong việc viết lời dẫn nhập cho tiết học (cô giáo cười), vì chỉ có khi nào sống mình trong nỗi sợ vì một áp lực thật sự nào đó thì người ta mới hiểu được sợ là gì và qua đó lịch sử chiến tranh cũng nhờ nó mà một phần được tái hiện chứ không đơn thuần là ngồi đó mà nói suông… Cả lớp : thở phào (nhìn nhau cười… hóa ra…) Buổi học vẫn tiếp tục diễn ra trong sự quan tâm theo dõi của toàn thể các học sinh, một tiết Sử khá thành công nhờ cách “Thắt nút và gỡ nút” của một giáo viên Sử trong cách dạy.
Tình huống 2:
"Nhập vai"
Giáo viên dạy môn quản trị nhân sự bước vào lớp. Cô bỏ cặp lên bàn, lớp xôn xao, cô im lặng… lớp vẫn xầm xì… cô đứng ra giữa lớp, mắt vẫn sắc và mặt vẫn nghiêm… Cá lớp đã bớt xì xào… những tiếng nói nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn sau 5 phút giáo viên đứng trân trân trên bục giảng nhìn lớp chăm chú. Giáo viên : Hôm nay tôi có chuyện này quan trọng muốn trao đổi với các bạn… (Vẫn giữ dáng nghiêm nghị) Học viên : im lặng lắng nghe. Giáo viên :
Tình huống 1:
“Ướm lời thử người”
Cô giáo dạy Sử bước vào lớp… để cặp lên bàn, đi lên một vòng, đi xuống một vòng… nhìn quanh lớp, bỗng nhiên đi xuống bàn dưới - nhìn thẳng vào mắt một học sinh đang còn loay hoay nói chuyện, cô bắt đứng lên và hỏi bằng một giọng hình sự: Cô giáo : Em có tin là tôi cho em một điểm về môn học của tôi không? Học trò : Dạ sao ah??? Cô giáo (trợn mắt): nếu bây giờ tôi không nói lý do cho em biết, nhưng tôi cho em điểm một về môn học của tôi và tìm cách cho em thôi học ở cái trường này bằng mọi giá thì em thấy thất học có là điều đáng sợ không? Học trò : Dạ… dạ.. có! Cô giáo : tốt! ngồi xuống Sau đó đi lên một vòng… rảo xuống lớp một vòng, rồi bất chợt cô nói như hét lên: Cô giáo : Này em kia, em đấy… em chứ ai mà nhìn, em đứng lên Học trò : Dạ thưa cô em … em Cô giáo : em đùa giỡn trong lớp ah? Học trò : Dạ.. dạ em xin lỗi… em Cô giáo : Em có tin là tôi sẽ cho em vào danh sách đen của lớp không? Em có tin là tôi mà chiếu cố là em chết không? (giọng vẫn đanh thép – mắt vẫn sắc lạnh cô giáo nhìn học sinh) Học sinh : Dạ, em xin lỗi, em biết lỗi rồi ah Giáo viên : em có sợ khi bị một người – đặc biệt là người trên quyền của mình “đì” em không? “Đì” cho ngóc đầu lên không nỗi không? Học sinh : Dạ có… em sợ… em xin lỗi cô Sau khi hỏi xong 2 câu hỏi và thấy lớp đã im phăng phắc, cô giáo bước lên bục giảng, quay lại nhìn lớp một vòng, sau đó ngoắt tay ra hiệu cho hai học sinh kia ngồi xuống. Cô giáo : Lớp trưởng đâu? Đứng lên cho tôi hỏi Lớp trưởng : Dạ Cô giáo : em thấy thế nào khi một cô giáo bước vào lớp mà luôn tìm cách gây học trò như tôi, đại diện cho lớp em hãy thẳng thắn trả lời em cảm thấy có sợ không? Có căng thẳng không? Lớp trưởng (lí nhí): Dạ có Cô giáo : cám ơn em! Em ngồi xuống Quay xuống nhìn lớp một vòng… Cô giáo : Các em! Tất cả những gì hôm nay cô làm, cô biết là mình đã khiến cho các em thấy không khí trở nên căng thẳng, các em cảm thấy đêu mỏi mệt và sợ hãi. Thế nhưng các em hãy nhớ, mọi nỗi sợ về điểm kém, sợ bị “đì”, bị áp lực vì thất học… cô cam đoan dù có cộng lại đến 100 lần lớp này cũng không thể sánh được bằng nỗi sợ của chiến tranh thế giới lần thư 2, vì khi chiến tranh nổ ra, học sinh không thể an ổn ngồi học, sinh viên phải bỏ lớp ra mặt trận, cô giáo có khi phải vứt phấn để cầm súng đi đánh giặc… Thế nên tất cả những nỗi sợ của các em dù có lớn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể bằng nỗi sợ chiến tranh… Và bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu học bài: CHIẾN TRANH THẾ GIỚI LẦN THỨ 2. Cám ơn các em đã hợp tác cùng cô trong việc viết lời dẫn nhập cho tiết học (cô giáo cười), vì chỉ có khi nào sống mình trong nỗi sợ vì một áp lực thật sự nào đó thì người ta mới hiểu được sợ là gì và qua đó lịch sử chiến tranh cũng nhờ nó mà một phần được tái hiện chứ không đơn thuần là ngồi đó mà nói suông… Cả lớp : thở phào (nhìn nhau cười… hóa ra…) Buổi học vẫn tiếp tục diễn ra trong sự quan tâm theo dõi của toàn thể các học sinh, một tiết Sử khá thành công nhờ cách “Thắt nút và gỡ nút” của một giáo viên Sử trong cách dạy.
Tình huống 2:
"Nhập vai"
Giáo viên dạy môn quản trị nhân sự bước vào lớp. Cô bỏ cặp lên bàn, lớp xôn xao, cô im lặng… lớp vẫn xầm xì… cô đứng ra giữa lớp, mắt vẫn sắc và mặt vẫn nghiêm… Cá lớp đã bớt xì xào… những tiếng nói nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn sau 5 phút giáo viên đứng trân trân trên bục giảng nhìn lớp chăm chú. Giáo viên : Hôm nay tôi có chuyện này quan trọng muốn trao đổi với các bạn… (Vẫn giữ dáng nghiêm nghị) Học viên : im lặng lắng nghe. Giáo viên :
 






Các ý kiến mới nhất